Theo kinh Địa Tạng Bổn Nguyện, Địa Tạng Vương Bồ Tát đã trải qua vô lượng kiếp, trong đó có bốn lần tương ứng với 4 tiền thân phát đại nguyện thể hiện lòng từ bi vô lượng và quyết tâm cứu độ chúng sinh của Ngài.
Cô gái Bà-la-môn: Vì thương mẹ mình đọa vào địa ngục, một người nữ dòng dõi Bà-la-môn đã phát nguyện tu hành tinh tấn, hồi hướng công đức để cứu mẹ. Nhờ lòng chí thành và sự tu tập kiên trì, cuối cùng bà đã giải thoát mẹ khỏi khổ đau và phát nguyện rộng lớn rằng: “Tôi nguyện từ nay nhẫn đến đời vị lai những chúng sanh mắc phải tội khổ, thì tôi lập ra nhiều phương chước làm cho chúng đó được giải thoát.”
Thiếu nữ Quang Mục: Thiếu nữ Quang Mục vốn là cô gái có nhiều phước đức. Nhưng mẹ cô lại là người làm vô số điều ác, gieo nghiệp quả nặng nề nên khi chết đọa vào địa ngục. Quang Mục thương mẹ nên đã cầu nguyện với đức Phật, thường xuyên cúng dường hồi hướng công đức cho mẹ. Trong các vị tăng giả cô cúng dường, có 1 vị A-la-hán đã cho cô biết rằng mẹ cô đã thoát khỏi địa ngục, đầu thai làm kiếp người nhưng vẫn còn chịu nhiều quả báo nên sanh vào gia đình nghèo hèn, lại còn chết yểu. Vì lòng thương mẹ và chúng sanh, Quang Mục đã đối trước đức Phật Liên Hoa Mục Như Lai phát nguyện: “Từ ngày nay nhẫn về sau đến trăm nghìn muôn ức kiếp, trong những thế giới nào mà các hàng chúng sanh bị tội khổ nơi địa ngục cùng ba ác đạo, tôi nguyện cứu vớt chúng sanh đó làm cho tất cả đều thoát khỏi chốn ác đạo: địa ngục, súc sanh và ngạ quỷ, v.v… Những kẻ mắc phải tội báo như thế thành Phật cả rồi, vậy sau tôi mới thành bậc Chánh Giác.”
Vị vua yêu thương con dân: Trong vô lượng kiếp quá khứ trở về trước, Địa Tạng Vương Bồ Tát vốn là 1 vị vua yêu thương con dân, nhưng lúc bấy giờ dân chúng nhiều người làm điều ác nên ngài đã phát nguyện “Như tôi chẳng trước độ những kẻ tội khổ làm cho đều đặn an vui chứng quả Bồ Ðề, thời tôi nguyện chưa chịu thành Phật.”
Con của vị Trưởng giả: Trong thời Đức Phật Sư Tử Phấn Tấn Cụ Túc Vạn Hạnh Như Lai, tiền thân của Địa Tạng Vương Bồ Tát là con của một vị Trưởng giả, nhờ duyên lành là được đảnh lễ Đức Phật. Nhìn thấy Đức Phật tướng mạo tốt đẹp nghìn phước trang nghiêm nên Trưởng giả tử mới bạch hỏi Ngài tu hạnh nguyện gì mà được tốt đẹp như thế? Lúc đó, Đức Sư Tử Phấn Tấn Cụ Túc Vạn Hạnh Như Lai bảo Trưởng giả tử rằng: “Muốn chứng được thân tướng tốt đẹp này, cần phải trải qua trong một thời gian lâu xa độ thoát tất cả chúng sanh bị khốn khổ”. Trưởng giả tử nghe xong liền phát nguyện rằng: “Từ nay đến tột số chẳng thể kể xiết ở đời sau, tôi vì những chúng sanh tội khổ trong sáu đường mà giảng bày nhiều phương tiện làm cho chúng đó được giải thoát hết cả, rồi tự thân tôi mới chứng thành Phật Đạo”.
4 đại nguyện của Địa Tạng Vương Bồ Tát có thể tóm gọn trong câu:
“Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật.
Chúng sinh độ tận, phương chứng Bồ đề”
Có nghĩa là “Nếu địa ngục chưa trống rỗng, tôi thề không thành Phật” và “Khi tất cả chúng sinh đã được độ thoát, tôi mới chứng đắc quả vị Phật”. Đại nguyện này thể hiện tinh thần vị tha, quên mình vì chúng sinh của Bồ Tát Địa Tạng. Ngài không chỉ quan tâm đến sự giải thoát của bản thân mà còn đặt hạnh phúc của chúng sinh lên trên hết. Đây là một tấm gương sáng về lòng từ bi và sự hy sinh cao cả, là nguồn cảm hứng lớn lao cho những ai đang trên con đường tu tập và thực hành hạnh Bồ Tát.